Địa chỉ: Tân Lập Lục Ngạn Bắc Giang
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài dự thi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2020 của Trường mầm non Tân Lập

Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc.Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mỗi tình cảm có những cung bậc cản xúc rất riêng , cách thể hiện và ỹ nghĩa của chúng cũng chẳng giống nhau chút nào.. Thầy cô đã cho chúng tôi cảm nhận rõ nhất như thế nào là tình thầy trò – một thứ tình cảm đặc biệt chứ đựng cả tình thương mến, tôn trọng và biết ơn. Tháng 11 lại về, trong lòng mỗi người học trò chúng tôi lại xốn xang những nhớ thương vô bờ. Nỗi nhớ trường lớp, thầy cô lại nhân lên gấp nhiều trong một đứa học trò xa cũ như tôi. Rời xa tuổi học trò cũng thấm thoắt chục năm, thời gian trôi nhanh mà bao kỉ niệm vẫn nghe sao gần gũi thân thương quá. Ngày hôm nay, ngồi đây với biết bao cảm xúc thật khó gọi tên, nỗi nhớ xen lẫn niềm tự hào về ngôi trường THPT Lục Ngạn số 1, về bao thế hệ thầy cô nơi ấy đã dìu dắt, dẫn đường và chuẩn bị cho chúng tôi tất cả hành trang tốt đẹp nhất để vững bước vào cuộc đời.

Thật may mắn biết bao khi trong suốt những năm tháng học cấp 3 chúng tôi được gắn bó với một cô giáo chủ nhiệm. Vậy mà để đứng đối diện với con người ấy, lũ học trò chúng tôi lại chẳng thể nào cất lên nổi những lời yêu thương. Sự biết ơn nay chỉ còn biết gói lại và gửi gắm qua những trang giấy, dòng thư.

Sẽ chẳng khi nào chúng tôi quên được những ngày đầu lớp 10 khi mới bước chân vào mái trường cấp 3. Dù môi trường học tập ấy chẳng còn xa lạ gì với chúng tôi, nhưng nó thật khác xa với tưởng tượng ban đầu. Một khuôn viên trường rộng lớn với những khu lớp học cao tầng. Những hàng cây xà cừ già cũ kĩ với nhiều những vết thương ở gốc, ở cành già, những ngon cây cao vút xa khỏi tầm mắt lũ học trò đã chứng minh cho sự thành lập mấy chục năm của trường. Tất cả hiện ra trước mắt chúng tôi to lớn đến mức thừa sức kích thích những tâm hồn trẻ ham khám phá. Bỡ ngỡ, lạ lẫm xen lẫn lo lắng là thế, nhưng chúng tôi được trấn an ngày khi gặp cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô xinh đẹp, trẻ trung và trong cô có thừa sự nhiệt tình say mê của sức trẻ. Ở cô còn có một sự khéo léo, tinh tế, lòng bao dung và sự từng trải mà không phải người trẻ nào cũng có được. Học trò ngây dại ngày ấy với biết bao sai lầm, bao bồng bột nhưng lần nào cũng được cô xoa dịu, hướng đạo bằng tất cả tình yêu thương. Kỉ niệm về cô với chúng tôi thì nhiều vô kể, vui nhiều, buồn cũng có . Nhưng dù buồn hay vui thì với mỗi chúng tôi đó đều là kỉ niệm, đều đáng được trân quý và nhớ ghi. Có những kỉ niệm nhớ lại khiến chúng tôi đều ôm nhau bật khóc. Ngày ấy, học trò huyện miền núi nghèo khó, nhận thức còn nhiều nông cạn, khó tránh khỏi những bồng bột nhất thời.Tôi vẫn nhớ như sự việc mới xảy ra ngày rất gần đây thôi vậy. Mùa đông ấy, lạnh giá và không khí lớp học chúng tôi như đóng băng cùng thời tiết. Giờ sinh hoạt của tuần đầu tiên lớp 10, khi cả lớp mới chỉ kịp quen tên nhau. Vậy mà sự việc thật buồn là bạn tôi phát hiện mình bị mất đồng hồ đeo tay khi giờ thể dục đã tháo ra để vào ngăn cặp rồi xuống sân thể dục. Ngày ấy cũng chẳng có camera như bây giờ để minh tỏ rõ ràng sự việc. Cả lớp lặng thinh, một mất mười ngờ. Cô nhẹ nhàng khuyên bạn Hưng xem xét lại thật kỹ xem có thật sự là mất đồng hồ không hay do bạn chưa tìm cẩn thận. Nhưng sau khi Hưng khẳng định là chiếc đồng hồ đã bị mất. Cô vẫn giữ một thái độ bình tĩnh, ôn tồn để nói chuyện với chúng tôi. Bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, có sức thuyết phục, cô “kêu gọi” tinh thần tự giác của chúng tôi: “Cô biết lớp ta mới học cùng nhau nhưng tất cả các em đều rất thương yêu nhau, đoàn kết và luôn biết giúp đỡ, chia sẻ với nhau. Chính vì vậy cô tin không bao giờ có trường hợp lấy trộm tài sản của nhau. Hôm nay bạn Hưng có mất một chiếc đồng hồ. Tuy đối với nhiều  đó phải là một điều gì to tát cả, nhưng đó lại là món quà mà bạn Hưng rất nâng niu. Vậy các em thử đặt vào hoàn cảnh của bạn Hưng, các em sẽ hiểu và cảm thông với bạn. Cô mong rằng nếu bạn nào đã  thích thú với chiếc đồng hồ mà trót cầm nhầm của bạn thì sẽ đưa lại cho bạn. Bây giờ chúng mình hãy cùng nhau nhắm mắt lại, bạn nào đang giữ đồng hồ của bạn thì mang lên cho cô để cô giúp gửi lại bạn Hưng. Vậy là tất cả chúng tôi đều nhắm chặt mắt lại, và chỉ sau 5 phút cô đã yêu cầu cả lớp mở mắt ra, trên bàn cô đã xuất hiện chiếc đồng hồ. Cô lại nhẹ nhàng nói:  Các em biết không, thực ra cô không thiếu cách để truy xét các em đến cùng nhưng cô đã không làm như vậy, vì cô biết các em không bao giờ muốn điều đó và điều quan trọng là cô tin vào tình cảm của các em dành cho bạn bè cùng lớp học”.Những lời lẽ chí tình ấy  chắc chắn đã khiến chúng tôi tôn trọng và em nào đã trót phạm lỗi cũng có thêm dũng khí để nhận lỗi, vì cô tin tưởng rằng chúng tôi sẽ không bao giờ mạt sát, phê bình người mắc lỗi gay gắt và chúng tôi vẫn có thễ giữ được tình cảm vẹn nguyên với các bạn. Sau tiết sinh hoạt hôm đó, cô và tất cả chúng tôi chẳng còn ai xì xào hay thắc mắc đến con người nhỏ bé tội lỗi nào đó của ngày hôm ấy. Cô dạy chúng tôi biết cách bao dung, vị tha và phải ĐOÀN KẾT trong một tập thể. Đó chính là bài học đầu tiên, là sức mạnh giúp tập thể chúng tôi dần lớn mạnh trong ngôi trường của mình.

Rồi tiếp sau này, vẫn những bài học cuộc sống xen lẫn những tri thức mà cô truyền dạy, chúng tôi cứ thế lớn khôn khi được nuôi dưỡng cả về tâm hồn và phát triển kiến thức của bản thân. Cô luôn nhắc nhở chúng tôi phải học làm Người trước khi trở thành một người giỏi. Những đề kiểm tra văn học luôn mang một giá trị lớn lao về đạo đức làm người. Một ngày thật đẹp, cô phát cho chúng tôi một đề bài. Cầm tờ giấy trắng chỉ vẻn vẹn một dấu chấm tròn ở giữa trang và dòng chữ “Đề bài: Hãy viết về những gì em nhìn thấy” . Chúng tôi còn đang ngơ ngác nhìn nhau đầy thắc mắc. Cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại “ các em cứ làm đúng theo đề bài, hiểu thế nào cứ viết như thế”. Và hầu hết chúng tôi chỉ viết về dấu chấm đen nhìn thấy ngay giữa trang giấy. Khi nộp bài rồi, cô mỡi giảng giải. Tất cả các em chỉ nhìn thấy một dấu chấm đen ngay giữa trang giấy trắng. Tại sao không bạn nào phát hiện ra rằng chúng ta còn có cả một trang giất trắng tinh. Phần giấy trắng ấy lớn hơn rất nhiều lần so với dấu chấm đen kia đúng không nào? Con người cũng vậy các em ạ! Mỗi người cũng giống như trang giấy trắng kí, phần đẹp đẽ trong trắng chiếm rất nhiều nhưng lại rất ít người để ý và quan tâm đến. Chúng ta chỉ quen với việc nhìn ra điểm xấu của người khác để chỉ trích, trách móc mặc dù nó rất nhỏ bé. Vậy nên từ giờ chúng mình khi nhận xét, đánh giá một ai đó thì nên ghi nhận phần tốt đẹp của họ, những nét xấu nên chỉ ra một cách nhẹ nhàng để rút kinh nghiệm và cùng nhau tiến bộ. Chứ đừng chăm chăm nhìn vào những điều xấu với ý nghĩ tiêu cực. Như vậy chính chúng ta cũng đang rất xấu. Cô nói xong, tất cả chúng tôi đều cúi mặt xấu hổ vì những điều cô dạy đúng quá, cảm thấy sao mình đã từng sống ích kỉ, nhỏ nhoi đến thế.

Rồi cũng chính cô là người truyền lửa, thắp sáng lên ước mơ “ lái đò” cho bao học sinh lớp tôi. Khi mọi người khuyên nhau “ đừng thi sư phạm nhé” vì vất vả, bạc bẽo lại còn nghèo, thì chính cô lại luôn cho chúng tôi thấy tình yêu nghề, yêu người. Cô kể về nghề giáo với biết bao tự hào, bao niềm vui. Cô bảo “ Làm cô giáo thì chẳng bao giờ lo tâm hồn già cỗi cả”. Nghề giáo không mang đến cho con người những giá trị trước mắt có thể nhìn thấy rõ ràng. Nhưng nếu ai làm nghề rồi thì sẽ thấy rõ nhất mình được gì từ đó. Không phải tự nhiên mà cả xã hội tôn vinh các thầy cô đâu em ạ.

Cô của chúng tôi cứ đơn giản, mộc mạc như vậy thôi. Những năm tháng không còn được học cô nữa, tôi vẫn còn được nghe những thế hệ học trò sau chúng tôi kể lại những bài học làm người đầy ý nghĩa như vậy. Rồi mỗi dịp về thăm cô lại được thủ thỉ với cô bao chuyện vui buồn của cuộc sống. Gần bên cô, mỗi chúng tôi đều trở nên nhỏ bé, luôn được cô che chở, yêu thương và dạy bảo. Những câu chuyện về cô luôn là đề tài cho chúng tôi mỗi khi có dịp gặp nhau ôn lại kỉ niệm. Đó là một đề tài không bao giờ chúng tôi thấy chán hay cũ đi cả.

 20/11 mỗi năm không phải là ngày duy nhất nhưng là dịp lễ để tất cả các thế hệ học trò gửi tới thầy cô giáo yêu quý của mình những tình cảm chân thành, quý trọng nhất. Chào đón ngày lễ của năm nay, thay mặt tập thể lớp chúng tôi, tôi xin gửi tới những độc giả những chia sẻ gần gũi, quen thuộc nhất về hình ảnh cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi. Xin kính gửi tới các thầy cô giáo – những người lái đò vẫn thầm lặng đưa đò qua sông lời kính chúc sức khỏe, chúc thầy cô vững tay chèo để những chuyến đò cập bến thành công!

 


Tác giả: Đinh Thị Nhung
Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết